Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Từ một bộ mách nhỏ phim bị cấm.

Ngôn ngữ hoạt hình mà phải nệ thực thì nếu không khéo

Từ một bộ phim bị cấm

Hoặc chết nhưng không được chảy máu để không gây hiệu ứng xấu về mặt thị giác.

Anh Thư. Đừng cho hai loài kiến đánh nhau em ạ. Anh ơi. Con trâu dĩ nhiên là không bay được lên ngọn tre. Đạo diễn diễn tả. Bởi như thế là phi lý. Tuyên bố từ nay sẽ là anh em. Làm sao khán giả nhí thấy thật. Dàn diễn viên hành động có tiếng. Và vững chắc là khán giả sẽ đổ tội lên đầu người làm phim. Các nhà làm phim của kinh đô điện ảnh Hollywood đã khẳng định: dục tình và bạo lực là hai nguyên tố căn bản nhất để kéo khán giả đến rạp.

Các nghệ sĩ đã mất bao lăm công sức tiền tài để làm phim. Có lẽ đến những đạo diễn hàng đầu Hollywood cũng không thể làm phim tại Việt Nam. Cố nhiên rồi. Hãy cho nhân vật chuyển từ đối đầu sang hội thoại. Nay lại cấm phát hành. Nếu làm vậy sẽ bị khán giả lên án. # Được sự cao siêu của phản gián cũng như tình báo. Rằng anh mang phim lên duyệt sau cả năm trời miệt mài sáng tác. Làm gì có chuyện băng đảng đánh nhau đến vài trăm người cả đêm mà không bị lực lượng an ninh xử lý ngay thức thì như trong phim”.

Nhất là điện ảnh - một loại hình tác động đến cả thị giác lẫn thính giác đến nhiều người thì phải hết sức cẩn thận. Nghệ thuật là hư cấu - chứ không phải hư véo - với quan niệm này. Mong sao các hãng hoạt hình nổi danh thế giới đừng sang Việt Nam làm phim.

Chỉ cần tu bổ lại cho nhân bản và hiện thực là được. Nguyên nhân dẫn đến lý do này là e dè ảnh hưởng xấu đến khán giả. Rồi hai bang chủ ôm nhau khóc òa. Làm phim hành động à. Hãng phim hoạt hình Việt Nam rất táo tợn khi quyết định sản xuất phim dài.

Làm gì có những cảnh giường chiếu nóng bỏng. Vả đến giám đốc hãng còn phải ngại Hội đồng. Nên rất hiểu tâm can của người làm điện ảnh. Đã thế lại còn bạo lực. Các nhà làm phim cứ yên tâm.

Khán giả sẽ phải (hay bị) thưởng thức những bộ phim mang tính minh họa hơn là sáng tạo. Không bao giờ được. Làm gì có đánh nhau. Đề nghị sửa kịch bản thành loài kiến đánh nhau với loài mối.

Biên kịch bảo. Như thế đỡ bạo lực hơn nhiều. Dĩ nhiên. Còn phim quốc nội thì phải nghiêm ngặt. Sẽ bị Hội đồng chất vấn là làm gì bác ái vật anh hùng nào lại đi giữa làn đạn mà không chết.

Vị làm gì có chuyện con mèo bị đập bẹp dúm như thế lại phồng lên như cũ để đuổi con chuột. Chỉ có điều. Chính một thành viên Hội đồng đã tâm sự trên báo. Cảnh trong phim "Hello Cô Ba" Xin thưa. Đến lúc này. Ai muốn cấm phát hành làm gì. Chừng như sau đó. Công việc là phải vậy. Kệ xác họ.

Chỉ cần không phạm luật là họ sẽ đồng ý cho phim được phát hành. Họ cũng đã hoặc đang làm điện ảnh. Không qua giai đoạn giải phẫu chỉnh hình thì hoàn toàn vô lý. Thêm nữa.

Không vi phạm Luật Điện ảnh. Nhân chuyện phim hoạt hình.

Thế mới trình diễn. Hoạt hình cũng phải có lý. Chúng ta có tư duy rất thoáng. Ý kiến tiếp theo. Vị hội đồng lại bảo. Biên kịch không một lần đến xem lại bộ phim được làm từ kịch bản của mình. Nghe bùi tai. Chuột đập mèo là phi lý. Cách đây ít năm. Tiền của ra làm phim. Đó là phim tiêu khiển. Nếu không thì không làm phim được. Hội đồng không bao giờ khắt khe với các đạo diễn nước nhà. Loài kiến nọ mới giành tổ của loài kia.

Bởi nếu đến. Làm như thế khác nào hất đổ nồi cơm của anh em. Gãy hết gân cốt mà sống lại thông thường. Tóm lại là. Bởi điện ảnh là môn nghệ thuật đòi hỏi sự tổng hợp và nhất quán. Bất cứ một sự can thiệp thô bạo nào vào nội dung phim sẽ biến tác phẩm điên ảnh thành một nồi lẩu thập cẩm.

Một vị hội đồng bắt phải sửa chi tiết con trâu bị đá bay lên bụi tre. Không thể để bụi đời. Đáng 5 người chết chỉ cho 4 chết 1 sống. Kiên cố sẽ thông cảm và hiểu cho những người làm phim. Thế nhưng. Phim cũng sẽ được chiếu nếu cắt hết những cảnh bạo lực đi. Vi phạm luật điện ảnh. Vì thế trên generique (trích giới thiệu phim) mới ghi là “A film of”… hoặc “Un film de…” dịch sang tiếng Việt là “Bộ phim của…” chứ không phải của Hội đồng duyệt.

Được người hâm mộ đợi bởi nội dung (nghe đoán) là hấp dẫn. Thế mới duyệt được em ạ. Biên kịch đồng ý sửa kịch bản.

Cứ phải tránh dục tình và bạo lực. Phải là chuẩn bị đánh. Mà để phim hấp dẫn. Phim đã làm là sẽ được ra rạp. Không được lạm dụng bạo lực và dục tình. Đây là phim hoạt hình. Phim là của đạo diễn. Vị đạo diễn ấy cười mà rằng khán giả nếu biết những chuyện này. Giang hồ đánh nhau cả đêm như vậy. Hoặc giả đang chuẩn bị đánh thì lực lượng an ninh đến bắt hết do có mật báo. Hãy biết cảm thông cho Hội đồng.

Bằng chứng là một loạt phim hài siêu nhảm vẫn được chiếu đấy thôi. Hồi hộp bao lăm thì khán giả lại thất vọng bấy nhiêu. Giám đốc lại bảo. Bởi nó sẽ đại diện cho chúng ta. Kịch bản có tên là “Vào hang kiến”. Xem xong. “Thương anh em nghệ sĩ lắm. Nên chi. Chắc chắn vị biên kịch đó sẽ cười chua chát khi thấy đứa con tinh thần của mình bị biến dạng đến mức độ không thể nhận ra được.

Chức trách là phải vậy. Bảo đảm phim sẽ ra được rạp. Phải không nhỉ? nên nhà sản xuất phim cứ yên tâm rằng. Người chịu trận là khán giả. Cũng lại vô cùng thỏa đáng! Làm nghệ thuật. Tức là hơn 20 phút như thường ngày. Tóm lại là sẽ không được phát hành. Nhưng phim làm ra không được vi phạm luật. Đọc xong kịch bản. Ông giám đốc hãng hớt hơ hơ hải mời ngay biên kịch lên.

Phim nước ngoài vào rạp ta sẽ được ưu ái hơn. Bởi vì. Câu trả lời thật thỏa đáng và khôn cùng tình người. Sẽ mang hình ảnh của chúng ta đến với bạn bè năm châu. Một đạo diễn phim hoạt hình có kể trong buổi trà dư tửu hậu - câu chuyện này trong giới điện ảnh ai cũng biết. Rằng những bộ phim đó sao lại được ra rạp thì Hội đồng giải đáp rằng. Nếu để qua ải Hội đồng thật nhanh và gọn.

Thế thì mới nhân văn. Đạo diễn hoạt hình ấy đành phải mang về sửa lại. Nghe anh đi. Với tư duy như ngày nay thì những bộ phim như “Tom và Jerry” đừng bao giờ và đừng chờ mong có cơ hội ra rạp. Địa danh trong phim phải có thật để người ta không được hiểu nhầm. Mèo bị đập bẹp. Cũng chung nỗi niềm đó. Bởi vậy.

Hoặc nếu để thì phải giảm bớt đi. Thậm chí cho thêm cảnh hài vào. Khi dư luận lên tiếng. Kể về cuộc du ngoạn của một cậu bé bị đàn kiến bắt làm tù binh.

Kẻo Hội đồng họ cho là mình đề cập đến vấn đề nội chiến đang nóng bỏng trên toàn cầu. Đổ máu. Vô hại.

Bởi Hội đồng duyệt phim quốc gia không cho phép phát hành. Cuối cùng. Rồi dựng cảnh làm sao cho trên đầu mũi dao có bông hoa nở.

Chứ hai loài có tập tục sống khác nhau thì tranh giành của nhau làm gì. Bởi như thế mới chứng tỏ với bạn bè thế giới là chúng ta đang hòa nhập với thế giới.

Sau khi phim được duyệt. Qua đó nói lên một đôi ý tưởng nào đó cũng nhân văn và sâu sắc lắm. Ta làm theo cách của ta.

Một bộ phim chưa ra rạp đã được quảng cáo gây xôn xang trong dư luận. Bởi phim hài thì vô hại. Đầu Ngô mình Sở đoạn giữa Trung Đông. Lý do Hội đồng duyệt phim đưa ra cũng vô cùng thỏa đáng - hẳn nhiên rồi - là bộ phim mang quá nhiều nhân tố bạo lực. Bỏ bao nhiêu công sức. Thậm chí lại còn không bị thương.

Chứ phi lý như thế tôi xem còn không thấy thật.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét